Saturday, December 28, 2013

Bài Thơ_Một Nỗi Niềm Riêng

Saturday, December 28, 2013

Ta đi hờ hững trong sương khuya
Xé hơi sưởi ấm, buốt hương thừa
Buồn nên sao rụng ngoài xa vắng
Nhỏ xuống hồn côi những giọt mưa

Trăng sáng bên trời ngủ say xưa
Biển gió cơ hồ đứng lặng yên
Sao cõi lòng ta vùi dập sóng
Hàng ngàn, triệu lớp thuỷ triều lên

Cô đơn lạc bước với nỗi niềm
U uất hồn mình với bóng đêm
Liệm chôn đi cả thời xuân sắc
Nước mắt buồn rơi như máu tim

Tin liên quan
XEM TRÊN MOBILE

No comments:

Post a Comment